Đạo Sĩ Tản Mạn Kì Full

  -  

Cũng đã gần 10 năm kể từ ngày em ra ngôi trường, trong năm này mình đã 34, bà xã bé đề huề, lượng lậu cũng khá, đôi lúc em thấy mình thiệt thừa hạnh phúc. Sáng sáng đọc báo, café, bữa sáng vợ(gấu) đun nấu, chuyển nhỏ đi bên tphải chăng, gửi vk cho khu vực làm cho rồi bản thân mới về cty, về tối lại đoàn kết cùng cả nhà, số đông tưởng chẳng gồm gì nô nức bằng.

Bạn đang xem: đạo sĩ tản mạn kì full

Một buổi sáng nọ, sẽ nỗ lực tờ báo thì điện thoại thông minh rung, chú ý vào thì đôi mắt bản thân sáng sủa rực lên, “Việt phù tdiệt vẫn gọi”. Vội đá quý vồ đem chiếc cầm tay, nghe rõ mồn một giờ đồng hồ đều đều của thằng Việt:

– Ê thằng thầy biện hộ nửa mùa! Mùng 5 mon này về quê thì xuống bên tao nhé, tao vừa xuống sân bay đây, thời gian này tao định ở lại luôn luôn, cũng xa quê để quá lâu rồi nhưng.

Đặt tờ báo xuống, bổi hổi nhớ lại cái thời tkhô hanh niên manh đụng, hút ít bị tiêu diệt bao lần cơ mà vẫn ham mê. Quay lịch sự kêu vợ:

– Chủ nhật này anh định về quê cùng với đám thằng Việt, em tính cố kỉnh làm sao xem gồm về thuộc anh được không?

Vợ mỉm cười hiền khô trả lời:– Lần này chú Việt về thì anh cứ đi một mình thoải mái và dễ chịu đi, tính anh vốn ưa từ bỏ do vậy cơ mà giờ đồng hồ xuyên suốt ngầy gộc bó cạnh bên em thì Chịu đựng sao được. Cũng lâu lắm rồi em không thấy anh đi đây đi đó nữa, cứ tưởng là anh H lãng khách hàng nhưng mà mình yêu thương bị ai giấu mất rồi!

Mình nghe vậy thì náo nức run lên, dìu dịu ôm vợ nhỏ dại nhỏ xíu vào lòng, hít hà hương thơm lan trên tóc bà xã, thủ thỉ:– Anh siêu mong mỏi em đi cùng, ao ước em thấy gan góc mãnh ra sao Khi múa tít ngôi trường côn, bật nhào qua bức tường. Nhưng anh lại vô cùng hại nếu em chạm mặt đề nghị chuyện gì. Lần này anh đi em cùng ku trong nhà ghi nhớ giữ gìn sức khỏe, rét mướt là mặc ấm ngay, lạnh vượt thì ko được ra đường, nếu như bị cảm thì yêu cầu đi chưng sĩ,….

Vợ cười cợt tinch nghịch, nằm trong lòng mình, tay thắt caravat cho doanh nghiệp, gắng nói thật êm ả dịu dàng cơ mà vẫn lòi ra sự lo lắng vào giọng:– Anh đi chơi đề nghị cẩn trọng, dốc thừa thì chớ leo, sương xuống thì khoác áo len ấm em đan vào, cả khăn len, nón len không thiếu thốn nữa, cho nơi ao hồ nước sđường nước anh lưu giữ đứng ngồi cẩn thận, …. Gặp vấn đề gì tránh khỏi thì tránh, anh nhớ rằng còn em và ku sau lưng anh đấy.


Thấy vk nói nắm thì mình vui lắm, tuy vậy lại thấy chùn chân không thích đi nữa. Cả ngày hôm kia mang lại cty chẳng làm ăn gì cả, cứ quan tâm đến ngơ ngẩn nlỗi thằng mất hồn, đồng đội cung cấp bên dưới hỏi sếp sao đấy thì mình cũng chỉ ừ hử đến qua. Đấu tnhãi ranh tứ tưởng một ngày dài thì mẫu tiết xiêu bạt trong fan tôi cũng win, thôi thì bà xã ơi anh xin lỗi, sau chuyến du ngoạn này anh về cho em tha hồ shopping, ăn uống hàng thoải mái. Ý sẽ quyết, nhà nhật tuần kia mình xuất hành về quê, vợ cứ đọng ôm bản thân mãi, tay túm lấy vạt áo nlỗi sợ mình chạy mất, lại còn đeo ngay gần chục dòng bùa bình yên cho doanh nghiệp nữa, lần chần vk đã đi mòn gót bao nhiêu ca tòng, dập lạy bao lần để xin từng này bùa cho mình.

Xem thêm: Sự Thật Về Shin Cậu Bé Bút Chì Chết Vì Cứu Em Gái, Just A Moment

Trên đường tài xế về quê, cơ hội áp tai đóng vai nghe điện thoại cảm ứng thông minh, tự nhiên và thoải mái thấy bên trên ngực áo hiện đang có vệt gì ươn ướt, khá chúc đầu xuống nhìn thì thấy có hơi bà xã, lại có mùi mặn mặn, ra là cơ hội nãy bà xã lén khóc thời gian ôm mình. Cđọng nhằm nguyên dòng áo kia chẳng ước ao lau, thiên nhiên lại thấy mắt cay cay.

————————————————————————————-

Đi gần 2h đồng hồ đeo tay thì về đến buôn bản cũ, sững sờ chú ý lại chình ảnh đồ, thấy buôn bản mình tiếng chuyển đổi thừa, cũng đường vật liệu nhựa, đơn vị tầng, sân nghịch, mặt hàng cửa hàng, bến bãi đỗ xe pháo nlỗi một khu đô thị. Chỉ có điều là cả làng giờ chỉ toàn phần đông ông bà già, cán bộ hưu trí về sống là chính, tkhô giòn niên phần đa sẽ lên thành phố không còn cả. Đánh xe đi vòng vòng, bất chợt ngấc đầu nhìn về phía núi Cô Yêu, ngọn núi vẫn sững sững đó, không thay đổi 1 chút nào, khoảng chừng rừng xung quanh núi vẫn ý ngulặng, lại sở hữu phần rộng rộng hồi đó. Bồi hồi dịp lâu, đem xe gửi vào bãi rồi về bên cũ thắp nhang, qua thánh địa tổ dâng hương tiếp, kính chào hỏi bà nhỏ thôn giềng một lượt. Sau đó, tôi cứ rứa lững thững trở về phía đơn vị thằng Việt. Mải đi mang lại lạc cả đường, nhìn ngang dọc mãi vẫn ko tài nào đưa ra chiếc ngõ bên nó đâu, lại yêu cầu hỏi đường, ở đầu cuối thì cũng lần ra được. Bước vào, cổng bên không khóa, cđọng mnghỉ ngơi toang ra, liếc qua một lượt thấy vẫn vẻ bên ngoài bản vẽ xây dựng công ty năm xưa, cơ mà dòng nhà chính giờ đồng hồ đã lớn đẹp hơn trước đây nhiều, chú ý cứ đọng hệt như một căn biệt thự. Đi tiếp đến sân vào thì nghe thấy vào phòng tiếp khách vọng ra tiếng cười cợt nói sảng sảng của lũ ông, tiếng chạy khiêu vũ ríu rít của con nít,… Bỗng nhiên, một đứa nhỏ nhắn chạy tọt ra, đâm sầm vào mình, cúi cong người xuống quan sát thì hóa ra là con thằng D với Ngọc Anh. Đứa nhãi nhép vừa thấy vẫn kêu toáng lên :

– Có ông cha bị! Ông ba bị tóm gọn con bố mẹ ơi!

Mình hoảng hốt quan sát tứ phía, chẳng thấy ông cha bị làm sao cả, đứa nhỏ bé thì cứ vừa kêu vừa khóc, cúi cong người xuống dỗ dành mãi nó không nín lại càng khóc to nhiều hơn. Bất ngờ, bao gồm nhị bạn chạy ra là thằng D vàNgọc Anh. Vừa thấy bố mẹ ra, đứa nhỏ xíu chạy tọt ra nấp sau sống lưng thằng D, cầu cứu giúp ông bố khổng lồ Khủng. Thằng D ôm lấy đứa nhỏ nhắn, tảo quý phái chú ý bản thân, nó đã nhận ra mình ngay, bế đứa nhỏ nhắn sang trọng đến vợ rồi chạy ra hồ hởi:

– Á à! Thằng thầy bao biện nửa mùa, về sao ko báo cho anh em một câu nhằm đàn tao ra đón, trưa nắng chang chang nuốm này cơ mà mày đi dễu khắp con đường xóm.

Nói đoạn, nó Call to lớn vào vào nhà:

– Việt ơi! Thằng H về rồi này!

Thằng D vừa ngừng lời thì một cái nhẵn vọt ra tự trong công ty, là thằng Việt, vừa thấy được nó vẫn ôm chầm đem mình, ôm ghì cả thằng D vào. Ba thằng vừa ôm vừa đấm thùm thụp vào sống lưng nhau, thằng Việt nói giọng run run:

– Đây rồi! Thằng thầy bao biện nửa mùa về phía trên rồi! Tao sinh sống xứ tín đồ rộng chục năm, tiếng về nước gặp gỡ ngay mày cùng thằng D, đúng là…đúng là…..ko còn điều gì vui được hơn thế nữa.

Sau màn tái ngộ của Tam đầu long, bầy tôi đi vào bên, vừa đi thằng Việt vừa hồ hởi:

– Chuyến này về nước tao sống luôn đây! Phiêu bạt bao năm rồi cũng đề nghị nghỉ chân chứ.

Xem thêm: Hiển Thị Nhiều Trang Word Trên Màn Hình, Cách Xem Nhiều Trang Cùng Lúc Trong Word

Vào đến phòng tiếp khách, toàn bộ sẽ im vị, lưu ý thấy đứa bé bỏng con vẫn cứ hại sợ hãi mình, ccụp nguồn vào vai mẹ. Ngọc Anh kêu nó:

– Con không nhớ bác H à? Chào chưng đi chứ. Bố chị em dạy con nỗ lực như thế nào nào?

Đứa bé xíu sợ hãi quánh xoay đầu lại, thấy bản thân ngồi đó, nó lắc đầu ngấm nguẩy, hét vang nhà:

– Ứ phải! Ứ bắt buộc chưng H.! Bác H khoác áo đẹp cơ, ông ba bị này Black sì, mắt cũng Đen sì, không hẳn bác bỏ H. Hu Hu Hu….! Mẹ ới! Hoặc là bác H bị ông cha bị tóm gọn mất rồi! Hu Hú Hú! Bố ơi! Bố cứu vớt bác H với!

Nghe thấy ráng thì thằng D, thằng Việt chú ý bản thân rồimỉm cười ồ cả lên, Ngọc Anh cũng không nhịn được mỉm cười. Còn vẫn ngờ ngạc chưa chắc chắn cthị xã gì thì thằng D vừa cười cợt sằng sặc bảo tôi:

– Hôm ni quan sát mi mang comple Black, treo kính Black, đi giầy cồm cộp cố gắng thì nó hại là đề xuất. Trông màgiống hệt như đại ca Hội Tam Hoàng ý!

Sực lưu giữ ra loại hình dạng ăn diện của mình hôm nay vẫn đóng góp cỗ mức sử dụng sư nlỗi sống chủ thể. Hồi trước mình cũng xuất xắc đến đùa bên thằng D, tuy thế nhưng bản thân mang lại toàn mang áo chyên cò, quần Hawai với đi dép tông, Màu sắc sặc sỡ cần thằng bé new bảo là áo đẹp nhất. Mình vội vàng vào trong nhà trong, rứa áo xống thông thường, bỏ kính đen ra rồi ra bên ngoài phòng khách. Trông thấy ông bác “bảy màu” bước ra, đứa nhỏ xíu tụt xuống ngoài tay Ngọc Anh, chạy ào ra xà vào lòng bản thân, ríu rít chưng H chưng H. Nó kéo bản thân xuống tiếp giáp mặt, thủ thỉ vào tai:

– Bác ơi! Lúc nãy có con bố bị Đen sì! Nó mang có tác dụng chưng mang đến nhằm lừa nạp năng lượng giết mổ cả nhà! Bố con cháu, bà mẹ cháu, cậu Việt rất nhiều bị nó lừa hết. Nhưng cháu thì không xẩy ra nó lừa đâu! Cháu bảo nó là tía bị nên nó hại chạy rồi!

Thằng bé xíu nói chuyện to vượt đến mức tất cả những nghe thấy, lại mỉm cười ầm lên, nó thấy hồ hết fan cười thì cũng cười theo. Mình bế nó lên, bảo:

– Cháu của bác giỏi lắm nhá! Rồi bác thưởng! Bác dẫn cho đi chơi tẹt ga! Ăn uống thoải mái!

Nó nghe cầm thì vỗ tay cười thích thú rồi chạy ào ra nơi bà bầu khoe. Lúc mình ngồi ở trong ghế, thì thằng D bảo Ngọc Anh gửi thằng nhỏ xíu lịch sự mặt nhà nội chút ít rồi về trên đây. Biết có chuyện đặc trưng cần bàn, mình chỉnh lại tư vắt, ngồi đang hoàng xuống bàn, chờ đợi câu ban đầu trường đoản cú phía hai thằng.

Nghe Audio Truyên Mới

Thể hiện tại lòng trường đoản cú trọng bằng cách ghi nguồn mangago.vn và tên tác giả Lúc đem truyện đi bất cứ đâu
*