TIẾU NGẠO GIANG HỒ CHẾ

  -  

Lệnh Hồ Xung buông nhì tay đang nắm chặt cổ tay Đông Phương Bất Bại, rồi sau đó gắt gao ôm lấy thắt lưng nàng, khiến nàng không thể không dán lên trên người mình.

Bạn đang xem: Tiếu ngạo giang hồ chế

"Đông Phương, ta thật sự rất nhớ nàng..." Thoáng buông ra đôi môi của Đông Phương Bất Bại, Lệnh Hồ Xung nhẹ giọng nói, sau đó chưa đợi nàng kịp nói chuyện, liền lại hôn lên môi.


Đông Phương Bất Bại cả người nằm trên người Lệnh Hồ Xung, nhì tay tự vì vào nhất thời không biết nên để chỗ nào mới tốt, chỉ đành phải mở khổng lồ mắt nhìn Lệnh Hồ Xung hôn lên môi mình.

Lại một lần nữa nghe được hắn nói nhớ nàng, nghe ra chân tình vào giọng nói của hắn, thời khắc này Đông Phương Bất Bại cảm thấy có chút hư ảo. Tay trái nhẹ nhàng xoa xoa lên mặt Lệnh Hồ Xung, cảm thụ được đôi môi ấm áp mà lại bức thiết của hắn, thế này mới cảm thấy người trước mắt là chân thật.

Lệnh Hồ Xung cảm nhận được Đông Phương Bất Bại đang chần chờ, tay phải buông ra thắt lưng nàng, sau đó nắm chặt lấy tay trái đang không biết nên để đâu của nàng.

"Lệnh Hồ Xung, ngươi có phải thường xuyên đối với người khác như vậy không?" Đông Phương Bất Bại khẽ cười một tiếng, trêu tức hỏi.

"Sao... Làm sao có thể? Thật sự không có... Ta chưa từng làm vậy với ai, ngoại trừ một mình nàng..." Lệnh Hồ Xung lắp bắp nói, trên mặt có chút đỏ lên.

Xem thêm: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng, Hay Là Biết Có Duyên Gì Hay Không

"Ta cũng chưa thẹn thùng, ngươi xấu hổ cái gì!" Nhìn Lệnh Hồ Xung sắc mặt dần dần đỏ ừng, Đông Phương bất bại cơ hồ muốn cười ra tiếng.

"Ta..."

"Đứng lên, kẻo chốc nữa có người đến đây nhìn thấy thì phải làm sao." Đông Phương Bất Bại nói kết thúc, liền lấy tay đẩy Lệnh Hồ Xung muốn đứng dậy.

"Không có Đông Phương giáo chủ phân phó, ai dám lại đây?" Lệnh Hồ Xung ôm thắt lưng nàng tay trái dùng sức, sau đó mạnh mẽ chuyển phiên người một cái.

"Lệnh Hồ Xung!" Đông Phương Bất Bại vừa mới định gượng dậy đã bị hắn không hề báo trước đặt ở dưới thân, không khỏi có chút oán trách, "Lệnh Hồ Xung, ngươi không cần được một tấc lại muốn tiến một thước, cẩn thận ta..."

Nói đến một nửa, Đông Phương Bất Bại liền không nói thêm gì nữa, bởi vì lúc này Lệnh Hồ Xung là chân thật như vậy, nụ hôn thâm tình trên trán khiến nàng không biết nên nói cái gì.

Cái hôn kia từ trên trán nàng chậm rãi dời đến chóp mũi khéo léo của nàng, rồi lại dừng trên môi nàng, trong nhất thời, Đông Phương Bất Bại không dám đối mặt với ánh mắt nóng rực của Lệnh Hồ Xung. Chậm rãi nhắm mắt lại, tay trái như trước bị hắn gắt gao nắm, tay phải vòng qua cổ hắn.

Xem thêm: Salon Trang Điểm Cưới: Ăn Mặc Cô Dâu Và Chú Rể, Trang Điểm Cho Chú Rể Rạng Rỡ Hơn Trong Ngày Cưới

Lệnh Hồ Xung thân thủ cởi xuống dây cột tóc của Đông Phương Bất Bại, mái tóc đen nhánh mềm mại xõa ra, nhìn nhị mắt nhắm chặt của nàng, còn có vết sẹo trên khuôn mặt, cảm thụ được xúc cảm mềm mại trên môi. Nghĩ tới nụ hôn cuối cùng Khi xa nhau chừng năm đó, phút chốc vào lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

"Lệnh Hồ Xung, đang nghĩ cái gì?" Đông Phương Bất Bại mở mắt ra, thấy Lệnh Hồ Xung đang lăng lăng nhìn vết sẹo trên mặt nàng, lập tức liền biết hắn đang nghĩ cái gì."Có phải rất xấu giỏi không?"